Tải ebook, sử dụng máy đọc sách, đọc nơi có ánh sáng để đỡ hại mắt.

Ái Như Xuân Phong

Chương 4

#6 20/09/2019 5873 từ
Shortcut: ← →
Phi Cơ đứng bên ngoài phòng nhìn thấy ánh nến trên bàn không tiếng động được đốt lên.

Nàng mơ hồ nghe được nhũ mẫu đang nói chuyện nhưng khoảng cách quá xa, nghe cũng không quá rõ ràng, còn muốn chạy gần một chút lại sợ bị đuổi ra.

Bất quá chủ nhân còn chưa tỉnh lại, nàng còn muốn ... vào xem tình trạng của chủ nhân nha! Phi Cơ tức giận nắm lấy ống tay áo, tựa hồ làm như vậy liền có thể phát tiết một chút tâm tình lo âu.

Lúc ánh nến đốt gần hết xong, nhũ mẫu mới từ nội phòng đi ra.

Trước khi đi nhũ mẫu quay đầu lại nói với Bằng Phong: "Chủ nhân có thể ngủ tới sáng mai, thuốc ta sẽ đặt trước chờ chủ nhân tỉnh, uống xong thuốc trước rồi ăn cháo nữa đi."

Phi Cơ nghe nói như thế bất chấp quy củ, vội vàng xông lên trước nói: "Nhưng ta chưa ở lại hỗ trợ a!"

Nhũ mẫu bị hành vi không hợp nghi hành của Phi Cơ làm hoảng sợ, đang muốn mở miệng mắng thì lại nghe thấy một chút thanh âm khàn khàn lạnh lùng vang lên.

"Đi ra ngoài."

"Gia..." Phi Cơ thấy Sở Dung tỉnh lại, mở cờ còn muốn chạy lên lại nghe được hai chữ đi ra ngoài thì cả người cứng ngay giữa đường.

"Đi ra ngoài." Âm điệu Sở Dung lạnh hơn vài phần.

"Gia, ta chỉ là...A..." Phi Cơ muốn tiếp tục tranh thủ lại phát hiện thanh âm ngăn ở cổ họng không phát ra được.

"Ta lập tức mang nàng đi." Nhũ mẫu sợ sệt liền tranh thủ mang cả lạp lẫn người ném ra ngoài cửa.

Phi Cơ thoáng chốc lệ hoa rưng rưng, hai tròng mắt như muốn nói, sâu kín nhìn Sở Dung, hy vọng có thể nghe thấy hắn mở miệng giữ lại, nhưng khi Phi Cơ mong muốn tiến vào phòng lại phát hiện Sở Dung cùng ảnh vệ của hắn nắm tay, bộ dạng rất thân mật. Phi Cơ bị đả kích lớn chỉ có thể tùy ý để nhũ mẫu mang đi.

Vì cái gì chỉ có nàng là không thể đi vào, vì cái gì nô tài này có thể chiếu cố chủ nhân, thậm chí hai tay quấn lấy nhau? Nàng không cam lòng, nàng không cam lòng!

Sau khi hai người đi ra khỏi phòng, Sở Dung thản nhiên mở miệng hỏi: "Ngươi điểm á huyệt của nàng."

"Dạ."

Sở Dung tỉnh lại lúc nào? Là lúc Phi Cơ tiến vào hay là khi nhũ mẫu muốn đi ra ngoài? Vẫn là sớm hơn... như vậy hắn có nghe được lời nhũ mẫu nói không?

"Vì sao điểm á huyệt của nàng?"

"Thuộc hạ thất trách." Xem phản ứng của Sở Dung hẳn là không có nghe thấy đi, Bằng Phong an tâm lại không hiểu sao thấy mất mát nơi đáy lòng, khẽ thở dài.

"Ta cũng đâu có nói ngươi thất trách, ý của ta là vì cái gì ngươi lại điểm á khẩu của nàng?" Âm thanh Sở Dung cơ hồ ách lên hỏi.

(ách: nấc, khổ sở?!)

"Thuốc hạ vượt quá khuôn phép." Bằng Phong hai tròng mắt vi liễm.

"Ta cũng đâu nói ngươi vượt quá khuôn phép, ta chỉ hỏi ngươi... Khụ khụ!" Đáng chết, thanh âm của mình như thế nào lại giống ô nha, khó nghe như vậy.

Bằng Phong thấy thế, đưa tay khẽ vuốt sau lưng Sở Dung thay hắn thuận khí. Đang muốn dùng tay phải châm trà thì liền phát hiện tay còn bị Sở Dung nắm.

Có chút xấu hổ muốn rút tay phải, Sở Dung lại cố ý nắm càng chặt.

Lấy hơi, Sở Dung chậm rãi nói: "Ta không có ý chỉ trích ngươi, Phi Cơ chưa có sự cho phép của ta tự tiện vào phòng, luận tội vốn nên phạt nặng. Vừa rồi dưới cái loại tình huống này nếu không có nhũ mẫu ở bên cạnh, ngươi lại trước một bước điểm á huyệt của nàng thì ta đã trực tiếp ném nàng ra khỏi thất vương phủ rồi." Hô! Mệt quá, cuối cùng cũng đem lời muốn nói nói xong.

Suy nghĩ một chút, lúc trước đúng thật là lấy đá đập chân, tự tìm phiền toái, thế nào lại mang Phi Cơ vào phủ? Là trúng ý điểm nào của nàng nhất a...Đúng rồi, là ánh mắt! Ánh mắt của nàng có một chút giống mẫu phi, luôn thu ba cắt cắt, nhu tình vạn chủng, trong lúc thần sắc lưu chuyển, con ngươi nháy a nháy linh hoạt giống như nói chuyện, rất sinh động.

Hắn chỉ gặp mặt mẫu phi một hai lần lại có lưu lại ấn tượng sâu đậm đối với cặp mắt kia. Ai cũng nói hắn lớn lên giống mẫu phi như cùng một khuôn đúc ra, chính là hắn nhìn vào gương đồng nhìn như thế nào cũng không thấy chỗ nào giống a.

Có lần hắn từng hỏi qua nhũ mẫu, rốt cuộc hắn lớn lên giống lắm sao?

Nhũ mẫu cười chỉ mắt hắn, cái mũi, miệng, còn nhẹ nhéo hai má, nói: cả khuôn mặt cũng giống, hai người đều rõ ràng là mỹ nhân bại hoại.

Mình là một nam tử sao có thể dùng mỹ nhân bại hoại để hình dung? Còn nhớ rõ lúc ấy hắn thở phì phì phản bác nhũ mẫu, nhũ mẫu vừa nghe vừa ha ha cười không ngừng.

Tuy rằng nhũ mẫu nói như vậy nhưng trong lòng hắn vẫn là có chút vui vẻ, dù sao hắn đối với dung nhan của mẫu phi cũng chỉ có thể tưởng tượng qua miêu tả của Khanh Khanh ca ca.

Nếu tất cả mọi người đều nói hắn và mẫu phi lớn lên giống nhau vậy hắn nhìn chính mình trong gương, ít nhiều cũng có thể nghiền ngẫm mặt của mẫu phi. Lần đầu tiên nhìn thấy mặt mẫu phi, có lẽ... chính là bị đôi tròng mắt kia mê thượng a!

Chính là quy củ bên trong phủ sẽ không vì đôi tròng mắt kia mà có ngoại lệ, hắn đối mẫu phi không có khả năng có tình cảm thực sự. Nói toạc ra, chính mình tìm không ra, chạm không tới một chút tình thương của mẹ, nhưng hành vi của Phi Cơ hôm nay đã hoàn toàn chặt đứt ý niệm trong đầu hắn.

Bất quá chỉ là nữ nhân doanh doanh nóng vội thôi, chính mình thật ngu!

"Như vậy, ngươi hiểu không?

"Thuộc hạ hiểu được."

"Còn có, trước khi ta ngủ không cho phép rút tay đi, nghe rõ chưa?"

"Cái gì..." Hắn có nghe nhầm không?

Sở Dung thấy Bằng Phong vì kinh ngạc mà biểu tình ngu ngơ, phù một tiếng bật cười: "Ta nói, trước khi ta ngủ, không cho phép rút tay đi, nghe được không?" Dứt lời còn cố ý dùng sức nắm chặt tay.

"Vâng..." Bằng Phong còn đang rung động, ngây ngốc không thể hoàn hồn.

Chủ nhân tươi cười, rất đẹp, rất đẹp, xinh đẹp xán lạn, xinh đẹp đoạt hồn người.

Nhìn Sở Dung nằm trên giường, nhìn tay hai người quấn lấy nhau, y, có thể có một chút tham vọng quá đáng như thế, một chút ảo tưởng không thể chạm tới không?

====================================================

Ngày xuân vừa đến, tuyết vừa tan hết, vạn vật sống lại, nơi nơi có thể thấy được chồi bắt đầu sinh sôi đem mặt đất liên tục điểm xuyết xanh tươi tiên lục, hiển lộ ra một phiên khí tượng mới.

Từ trong phủ, một con tham được đầu xuân điểu đang tại đầu cành uyển chuyển kêu, phảng phất như muốn kêu đồng bọn mau mau ra tổ tận hưởng lạc thú trước mắt.

"Vẫn là trong phủ tứ ca lót dạ ăn ngon." Bát hoàng tử Thanh Danh thỏa mãn thở dài một hơi.

"Thích thì ăn nhiều một chút, nơi này có." Tuyên Hòa đem lót dạ của mình đổ trước mặt Thanh Danh.

"Vẫn là tứ ca tốt nhất." Thanh Danh mặt mày hớn hở bưng cả đĩa lên, không để ý hình tượng đem lót dạ im miệng, cuối cùng còn thỏa mãn mong nguyện liếm liếm ngón tay. "Những thứ kia theo tứ ca xuất ra, ta trong phủ liền... chà chà sách, đầu bếp nhà ta thật là nên hổ thẹn mà quảng đi tự sát. Nói này, nơi này của ngươi phong thủy tốt, địa linh người tài, ngay cả đầu bếp cũng giỏi như vậy, ta thấy không bằng ta đưa người này đến ở cùng ngươi đi!"

"Bát đệ..." Hắn còn chưa muốn suy sụp nha!

"Tứ ca, nhị ca gần đây có còn sai người trở về lấy thư không?"

"Trừ bỏ phong thượng trình cho phụ hoàng kia ra, không có."

"Chính là đã qua hai tháng, tổng nên có chút chuyện cần giảng a! Như thế nào sinh hoạt, chiến sự biên ải vẫn là thượng vàng hạ cám việc vặt đều hảo, sao chả có cái phong thư nào báo cho chúng ta biết y hiện tại quả thật như thế nào a?"

"Không có việc gì mới là chuyện tốt, không phải sao?" Tuyên Hòa rảnh rỗi nói.

"Kia không giống nha! Ta nói là thư nhà, thư nhà ngươi hiểu không? Chính là cái mà việc vặt cũng có thể nói, ví dụ như phó tướng tiêu chảy, binh lính hoạn bệnh nhớ nhà, vẫn là cách vách chó mẹ sinh tiểu cẩu, chỉ cần là thư nhà, viết cái gì cũng đều được. Bằng không, ít nhất báo tiếng bình an, viết cái / hết thảy bình an, chớ nhớ nhung /, nhìn cũng an tâm thôi!"

Tuyên Hòa cười nói: " Ngươi biết tính tình nhị ca của ngươi mà"

"Nói cũng đúng. Kia... thất ca bên kia, nhị ca không có nhắc nhở cái gì sao?"

"Cũng như bình thường." Làm phiền bọn hắn những huynh đệ này chiếu cố Sở Dung.

"Chuyện này, không cần nhị ca nhắc nhở, ta cũng sẽ làm. Tục ngữ nói thật hay, chiếu cố thất ca, mỗi người đều có trách nhiệm!" Thanh Danh lắc đầu bãi não nói.

Chỗ nào có cái tục ngữ kia a... Tuyên Hòa vừa bực mình vừa buồn cười nhìn động tác của Thanh Danh, có cỗ cảm giác bất lực suy sụp.

Thanh Danh uống ngụm trà, tiếp tục nói: "Phụ hoàng gần đây khoái hoạt cực kỳ, dạ yến lần trước đại ca an bài hiến thân...không, là hiến vũ cơ, mê được hắn xoay quanh, hoàn toàn sa vào ôn nhu ở quê nhà, không thể phân thân."

Người đại ca an bài nha...Tuyên Hòa trầm ngâm không nói.

"Đổi lại, phụ hoàng sa vào nữ sắc, một ngày một đêm làm lụng vất vả, xem ra có khả năng đi về cõi tiên sớm, đế vị này cũng nên thay người ngồi sớm một chút thôi!"

"Bát đệ, đây chính là lời nói đại nghịch bất đạo, đã đi ra bên ngoài thì đừng nói loạn."

"Ta vừa nói cái gì sao?" Thanh Danh ôm hai gò má, mắt chớp chớp nói.

"Ngươi nha..."

"Ta biết, tử viết vô lễ chớ nói." Thanh Danh rung đùi đắc ý nói xong "Cho nên tứ ca cũng vậy, vô lễ chớ nghe, vô lễ chớ nghe."

Tuyên Hòa vô lực cười cười, những lời này, giải thích như thế này sao?

====================================================

Trong hậu cung viện, thần phi ở lại trong phòng, mẫu đơn được bày biện vừa mới tháo xuống, nụ hoa diễm lệ giận phóng, tản ra hương khí nồng đậm như muốn đem người tới xuân hải hưởng hoan.

"Rượu và thức ăn đã chuẩn bị xong chưa?" Thần Phi hỏi.

"Hồi nương nương, đều đã chuẩn bị xong." Cung nữ kính cẩn hồi đáp.

"Tốt lắm, trước tiên cứ ở một bên hầu hạ đi!"

"Dạ." Hàng cung nữ lập tức lui tới biên phòng.

Ước chừng một khắc qua đi, một vị cung nữ từ bên ngoài đi tới nói: "Nương nương, thất hoàng tử đã đến."

"Mau, mau mời thất hoàng tử vào."

"Dạ."

"Nô tì khấu kiến thất hoàng tử, thất hoàng tử bên này, thỉnh."

Sở Dung dưới chỉ dẫn của cung nữ đi vào trong phòng, thần phi gặp xong phấn khởi nghênh liễu thượng khứ.

"Dung nhi, còn chưa dùng bữa tối đi? Mẫu phi đặc biệt chuẩn bị đồ ngươi thích ăn đây."

Sở Dung tùy ý để thần phi nắm tay đi vào nội thất, nhìn xanh xao phong phú trên bàn trong lòng lại không hề có một chút cảm giác vui vẻ.

"Người này ta tới là đến nơi, các ngươi lui xuống trước đi!"

"Dạ."

Các cung nữ toàn bộ đều rời khỏi cửa, trong phòng chỉ còn lại hai người thần phi và Sở Dung. Mà Bằng Phong lưu thủ bên ngoài vừa thấy cung nữ lục tục đi ra thì lòng không khỏi sinh cảnh giác, âm thầm ngưng thần chú ý đến động tĩnh bên trong.

Trong phòng đốt hương nến lên, khói nhẹ lượn lờ, tình thơ ý họa.

Thần phi đứng dậy thay Sở Dung rót một chén rượu, mềm nhẹ đặt trước mặt Sở Dung, tiếp theo lại tự châm một chén rượu cho mình rồi nói:"Dung nhi, mẫu phi mời ngươi."

Sở Dung cầm lấy chén rượu nhưng một mực không nhấp ngụm nào.

"Sở Dung tại sao lại không uống? Là sợ... mẫu phi kính ngươi trước." Lời không nói ra miệng, lòng dạ nhau biết rõ.

Thần Phi một hơi cạn sạch rượu, mặt sa trước mặt theo mặt ngẩng góc độ phiêu khởi, hơi hơi lộ ra môi son mê người.

Thấy Sở Dung như cũ không có tính muốn uống rượu, thần phi cũng không tức giận, cười khẽ nói: "Không sao, không uống rượu thì dùng bữa trước đi! Đây là mẫu phi thỉnh ngự thiện phòng làm riêng, thử xem có hợp khẩu vị không?"

Thần Phi gắp vài đũa thức ăn đặt vào cái đĩa trước mặt Sở Dung, hai tròng mắt dưới khăn che mặt tha thiết chờ đợi Sở Dung có thể ăn được một miếng. Nhưng là Sở Dung như trước không có ý định động vào đồ ăn, gương mặt như ngọc không một chút thay đổi, thản nhiên chăm chú nhìn nhất cử nhất động của thần phi.

Hắn đã sớm học được bảo vệ mình là như thế nào, dù có ngốc, cũng nên theo giáo huấn lúc trước mà tập được nhất nhị. Đồ chưa được Bằng Phong thử qua, ngay cả bánh hắn cũng sẽ không ăn dù chỉ một miếng. Ở trong hoàng cung này, lòng người khó dò, cho dù là mẫu phi của mình cũng là đối tượng nên đề phòng. Hắn tuy rằng yêu kính mẫu phi nhưng cái giá phải trả so với hồi báo vĩnh viễn cũng sẽ không bằng nhau, đây là chuyện mà đã lâu đã lâu sau hắn mới hiểu. Chín tuổi trúng độc, hắn còn khờ dại nghĩ có ngoại nhân vì quyền thế mà có sát ý với hắn, không nghĩ tới, phòng nên tối, không ngờ là... phụ hoàng của mình.

Trong hoàng cung này, thật đúng là phụ không phụ, tử không tử nha!

"Dung nhi, ngươi kiêng sao?"

"Nhi thần vừa mới dùng qua bữa tối, mẫu phi ngài ăn là tốt rồi."

"Ra là vậy a! Ít nhất cũng nếm thử xem sao? Miếng cá pecca hấp này là mới được bắt từ buổi sáng, nói cà lăm vị cam ngon, mẫu phi giúp ngươi gắp một chút!"

"Nhi thần không đói bụng." Sở Dung nói.

"Vậy sao..." Ngân trứ trong tay thần phi dừng giữa không trung, nghe vậy cũng không thấy xấu hổ, đem tay ngọc thon thon tao nhã thu về: "Dung nhi, cha ngươi gần đây mê luyến một vị vũ cơ, ngươi biết không?"

"Gần đây việc triều đình bận rộn cho nên không biết." Chuyện này không liên quan đến hắn.

"Là vậy sao...Kia, Dung nhi cũng biết vũ cơ kia là đại hoàng tử dâng lên đúng không?" Nàng liền đoán được, ngày ấy ở Vũ Bốc Lên cung, hoàng thượng trông thấy cô nương kia múa một khúc lại cười thoải mái đến như vậy, lại cùng với hoàng hậu thì thầm bên tai nhau nhất định là không có chuyện tốt, kết quả không ngoài dự liệu của nàng, con tiện nhân kia lập tức lên được giường rồng của hoàng thượng.

"Nhi thần không biết."

"Dung nhi, ngươi có bằng lòng giúp mẫu phi hay không?" Thần phi đứng dậy tiếp tục bước nhẹ nhàng đi tới Sở Dung thân giữ ngồi xuống.

"Nhi thần không rõ." Sở Dung tỏ vẻ không biết.

Đây là muốn hắn vào triều khuyên nhủ phụ hoàng hay là mẫu phi hi vọng hắn bí mật đi tìm phụ hoàng nói chuyện? Bất luận là loại nào, hắn đều không thể.

"Dung nhi, rất đơn giản. Trong các hoàng tử, cha ngươi thương yêu ngươi nhất, chỉ cần ngươi mở miệng còn sợ cha ngươi không thuận theo ngươi sao?"

"Việc này nhi thần bất lực."

"Dung nhi, chỉ là nói mấy câu mà thôi, ngươi cũng không nguyện ý giúp mẫu phi sao? Mẫu phi thấy cha ngươi hoàng trấn ngày sa vào sắc đẹp, mặc kệ bách tính khó khăn, triều đình hoang phế, đối với dân chúng mà nói là họa chứ không phải phúc a!"

"Nhi thần sẽ thỉnh tứ ca thượng tấu thay."

Băng dày ba thước, phụ hoàng mặc kệ triều chính cũng không phải một, hai ngày, hiện tại mẫu phi dùng hắn làm cái cớ, bất giác rất đường hoàng, không phải buồn cười quá sao?

"Dung nhi, việc này cần ngươi a!" Thần phi cầm tay Sở Dung lấy lòng nói.

"Nhi thần bất lực"

"Dung nhi, ngươi thực sự không muốn giúp mẫu phi sao?"

"Nhi thần bất lực." Sở Dung nhắc lại một lần nữa.

Dung nhi thực sự không chịu giúp nàng sao? Muốn hắn mở miệng với hoàng thượng thực sự khó như vậy, quả nhiên vẫn là bị Thuận công công đoán trúng nha! Hôm qua, nàng đến tìm Thuận công công, thám thính tin tức gần đây nhất của hoàng thượng, muốn biết con tiện nhân kia đã thất sủng hay chưa, ai ngờ hoàng thượng như cũ ngoan ngoãn phục tùng con tiện nhân kia, cầu được ước thấy. Đáng giận, cũng đã hơn hai tháng, hoàng thượng như thế nào còn chưa ngán? Người đàn bà kia dung tục như vậy, thấp, như thế nào lại lọt vào mắt hoàng thượng... Này nhất định là hoàng hậu cùng đại hoàng tử ở giữa ỷ vào làm cho nên hoàng thượng mới có thể như vậy.

Có phương pháp gì có thể khiến hoàng thượng dời khỏi con tiện nhân kia?

Tâm tư thần phi bách chuyển thiên hồi lại không nghĩ ra một phương pháp nào tốt.

Lúc này Thuận công công mở miệng nói: "Thần phi nương nương, có lẽ có thể thỉnh thất hoàng tử đến khuyên nhủ hoàng thượng, hoàng thượng thập phần sủng ái thất hoàng tử, nếu là thất hoàng tử mở miệng nói, hoàng thượng hẳn là sẽ nghe. Nhưng... tính khí của thất hoàng tử, khả năng khiến y mở miệng khó càng thêm khó."

"Dung nhi tôn kính mẫu phi ta đây như vậy, nếu như ta nói, hắn sẽ đáp ứng."

"Thần phi nương nương, có thể không nhất định nói, người phải biết rằng thất hoàng tử vẫn đang có chút hiểu lầm với hoàng thượng."

"Này..."

"Nếu thần phi nguyện ý, ta có thể cấp một phương pháp, chỉ sợ thần phi không dám."

"Phương pháp gì?"

"Chính là..." Lời nói của Thuận công công ở trong tai thần phi lái không đi được, nàng thật sự cần phải làm như vậy sao? Chính là nàng hi vọng nặng thập hoàng thượng mê, nàng nên làm thế nào mới tốt?

Nàng vốn nghĩ, nếu Sở Dung nguyện ý nghe lời nàng thì phương pháp Thuận công công cấp cho kia cũng không phải dùng đến, bản thân cũng không phải khó xử như vậy.

Hiện tại nhìn thái độ của Sở Dung kiên quyết thế kia, nàng biết, muốn Sở Dung nói chuyện với hoàng thượng là việc không thể.

Hoàng thượng với Sở Dung, nàng... chỉ có thể chọn hoàng thượng.

"Dung nhi, mẫu phi cầu ngươi như vậy, ngươi vẫn không nguyện ý sao?"

"Thứ cho nhi thần xin được cáo lui trước." Ngày hôm nay tìm hắn tới chính là vì chuyện này sao? Chẳng lẽ ngay cả mẫu tử hảo hảo gặp mặt đều không được mà nhất định phải có mưu đồ mới được sao? Trong lòng Sở Dung cảm thấy một tia bi ai, không một chút khiên nhẫn, cứ tiếp tục chờ đợi ở chỗ này hắn sẽ ngạt thở.

Đang định bước đi chợt phát hiện tứ chi mỏi nhừ, ngay cả khí lực chống đỡ đều bị trừu nang, yếu đuối ngồi phịch trên ghế.

Vì cái gì? Mấy thứ này ngay cả miệng hắn cũng không dính, vì sao lại trúng độc?

"Dung nhi, đừng trách mẫu phi, nếu ngươi nguyện ý đáp ứng, mẫu phi cũng sẽ không theo phương pháp của Thuận công công kê đơn trong hương nến." Cho dù mình đã ăn giải dược trước nhưng ngửi mùi kia lâu cơ thể vẫn là thập phần không thoải mái.

"Mẫu phi..." Sở Dung không dám tin nhìn người trước mắt, người này, là mẫu phi của hắn a! Là mẫu phi thân sinh ra hắn a! Vì sao lại đối xử với hắn như vậy? Quyền thế có thể so với nhi tử của mình trọng yếu hơn, mê người hơn sao?

Thần phi mân mê mặt Sở Dung nói:" Dung nhi ngoan, giúp mẫu phi lần này thôi là tốt rồi."

"Có ý gì?" Sở Dung cắn răng hỏi.

"Thuận công công, nhanh lên."

"Thất hoàng tử, đắc tội."

Thuận công công mang theo hai tên thái giám trẻ khỏe từ sau rèm đi ra, Sở Dung thấy thế cả người vừa sợ vừa giận, muốn chửi ầm lên lại phát hiện đầu óc mình càng lúc càng trầm trọng, càng lúc càng mơ hồ...

Hai thái giám tay chân gọn gàng đem Sở Dung hôn mê khiêng lên theo hướng Thuận công công thầm nghĩ đi đến.

"Thuận công còn chuyện ta nhờ ngươi..." Thần phi mở miệng hỏi.

" Ta gia minh trắng." Thuận công công che kín nếp nhăn mắt, cười híp lại thành một đạo tuyến, ở dưới ánh nến chiếu rọi biến hóa kì lạ khiến người khác lông tóc dựng đứng.

Cung nữ tốp năm tốp ba đứng ở trước cửa, nhỏ giọng nói chuyện với nhau, còn lại là trộm quan sát Bằng Phong ở xa vài bước.

Xem nam tử này, thân hình cao ngất, mắt chính mắt, mi chính mi, khuôn mặt tuấn tú phối lên một thân hơi thở ngang nhiên, hơn nữa bộ dạng chăm chú hết sức chuyên tâm thật sự là mê chết người.

Tuy rằng ngoại hình y cùng thất hoàng tử hoàn toàn bất đồng, bất quá nam nhân mà, chính là giống như muốn khiến nữ tử có cảm giác an toàn, có thể như chim nhỏ nép vào người, tựa vào hắn, có khả năng giúp nữ tử che gió che sương làm cho người ta phó thác, thật là một nam nhân tốt a...

Nếu có thể, thật muốn cùng y đến đoạn sương sớm nhân duyên, a, thật là xấu hổ...

Bằng Phong đối với mấy lời đánh giá của mấy cung nữ coi như hoàn toàn không nghe thấy, toàn tâm toàn ý đem sự chú ý đặt ở bên trong, sợ mình không cẩn thận một chút thì sẽ làm chủ nhân xảy ra điều gì đó không ổn.

Ngưng nội lực nghe thần phi cùng Sở Dung đối thoại, càng mặc cho gió mày nên được càng nhanh, khuôn mặt cũng rét lạnh vài phần.

Nghe được thần phi kê đơn, Bằng Phong trong lòng rùng mình, lập tức rút kiếm mở cửa tiến vào.

Cung nữ một bên thấy thế vội vàng tiến lên, một vị cung nữ tuổi lớn vừa phải trong đó nói: "Đợi một chút, ngươi không thể đi vào, nơi này là tẩm cung của thần phi nương nương, trừ bỏ hoàng thượng, hoàng tử ra, nam tử nào đi vào đều trái với cung quy, luận tội nên chém a!"

"Tránh ra!" Bằng Phong lạnh lùng nói.

"Không được, này không hợp lệ, này không.... A, đau quá!" Cung nữ còn muốn nói tiếp lại phát hiện mình bị chấn khai đến ba thước ở ngoài.

Cung nữ khác thấy thế, mặc dù nghĩ nên ngăn cản rồi lại sợ mình cũng rơi vào kết cục bị đánh bay. Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người ngươi xem ta, ta xem ngươi, không biết làm sao cho phải.

Bằng Phong dùng sức đẩy cửa ra, không để ý tới cung nữ phía sau đầu đang thét chói tai, trực tiếp vọt tới trước mặt thần phi, lạnh giọng hỏi: "Chủ nhân đâu?"

"Ngươi, ngươi sao có thể đi vào đây? Người đâu, đem cái tên nô tài không hiểu quy củ này mang đi." Thần phi kinh hoàng thất thố nói.

"Chủ nhân đâu?"

"Người đâu! A..." Thần phi phát hiện trên mu bàn tay mình rõ ràng nhiều hơn một vết máu."Nô tài to gan, ngươi dám phạm thượng làm tay bổn cung bị thương, bổn cung nhất định không tha cho ngươi, đem ngươi tới hình phòng quất roi chí tử!A... Ngươi lại có thể ..."

"Chủ nhân đâu?"

"Nô tài ngươi, ngươi ngươi ngươi..."

"Nói nhảm nữa, kiếm tiếp theo chính là ở cổ ngươi." Bằng Phong lãnh kiếm hoàng chỉ, trên người tản ra sát khí lạnh lùng.

Nhìn người trước mắt như Tu La hóa thân, thần phi sợ tới mức cả người run rẩy, trong lúc nhất thời không nói ra lời.

"Nói!" Bằng Phong thấy thế, mũi kiếm đẩy về phía trước vài phân.

"Dung, Dung nhi, hắn..." Thần phi thấy lợi khí cơ hồ sắp đến cổ,vẫn do dự có nên mở miệng nói thật không thì đột nhiên cảm thấy một trận đau đớn, có cổ thấp ý từ trên cổ chảy xuống.

Nô tài kia lại có thể thật sự đâm xuống...

Mặt thần phi tái nhợt, đề cao thanh âm nói:"Dung nhi, ở, bên kia phụ hoàng hắn, nhưng kia thì sao, bất quá chỉ là một đêm mà thôi..."

Bằng Phong đột nhiên song đồng lui, giận không thể nén xuống đánh thần phi một cái tát.

Nàng sao có thể làm như vậy, nàng sao có thể làm như vậy? Chủ nhân của hắn là sinh ra trẻ, là nàng hoài thai thập nguyệt sở sinh, nàng lại có thể không... chút nào quý trọng, lại có thể đem nhi tử của mình vào vực sâu vạn trượng như vậy.

Nàng không xứng làm mẹ!

"Ngươi dám đánh ta!" Thần phi bụm mặt, không thể tưởng tượng nổi thét to.

(S:đánh thêm phát nữa đi cho bõ ghét đi tiểu Phong)

Cung nữ phía sau thấy thế vội vàng nghĩ đến nâng thần phi dậy lại vì Bằng Phong hung hăng nhìn chằm chằm mà đứng tại chỗ không dám nhúc nhích.

"Ngươi không có tư cách làm mẫu thân, lòng của ngươi so với mặt ngươi càng xấu xí hơn." Ngữ tất, kiếm khí vừa ra đem mặt sa trước mặt thần phi cắt thành mấy mảnh.

"A- không cần, khăn che mặt của ta!" Thần phi hai tay che mặt, thê thanh kêu thảm thiết: "Không cho phép nhìn, các ngươi tất cả không cho phép nhìn. Biến, cút ra, toàn bộ đều cút ra ngoài cho ta!"

Thần phi giống như được thất tâm điên thông thường, không ngừng ai khiếu, không ngừng đem tất cả đồ vật có khả năng nhìn qua đều hủy, rượu trên bàn đồ ăn vãi đầy mặt đất, chén bàn cũng không may mắn thoát khỏi, tất cả khắp nơi đều vỡ.

Bằng Phong không muốn nhìn thêm dù chỉ một cái liếc mắt, xoay người muốn đi.

"Ngươi đi thì thế nào? Nơi đó đề phòng sâm nghiêm, ngươi có thể đi vào sao?" Thanh âm thần phi như của mỵ quỷ vang lên. "Huống chi, tự nhiên xông vào tẩm cung của hoàng thượng chính là tội chết. Ngươi... có đến cũng không cứu được Sở Dung, ha..."

Bằng nghe nói phong phanh cứng đờ nhưng lập tức điểm nhẹ mũi chân, phi thân mà đi.

Trong cung điện lớn như vậy, tráng lệ, rường cột chạm trổ, lúc này đèn đuốc hôn minh, tàn ảnh bán tà, cảnh trí xa hoa lãng phí.

Sở Dung sâu kín tỉnh lại, hai mắt sương mù che chắn, nháy mắt a nháy mắt, đầu có chút đau đớn, nhất thời còn không thể hồi tưởng lại chuyện gì xảy ra.

Nơi này là đâu? Sở Dung đứng lên mới phát hiện chính mình nằm ở trên giường tinh xảo hé ra, lắc đầu muốn loại bỏ cảm giác choáng váng, nhìn cảnh sắc xung quanh, là nơi chưa từng biết đến, người này phải...

"Dung nhi, ngươi đã tỉnh."

Một câu, nháy mắt kéo thần trí hắn trở lại.

"Vì sao ta lại ở đây?" Cắn cắn xuống thần, thử muốn cho cảm nhận sâu sắc mà lắc tứ chi vô lực, lại vẫn là vô ích.

"Này là phải cảm tạ thần phi."

Mặt Sở Dung trắng xanh, hồi tưởng hết thảy.

Mẫu phi sao có thể đối với hắn như vậy, sao có thể...

Vì cái gì? Hắn vì mẫu phi làm rất nhiều, thân là con của người nên làm hết nghĩa vụ, hắn chỗ nào không làm được? Hắn vì nàng hướng phụ hoàng cầu tình mời nàng nặng thập vinh hoa phú quý, hắn vì nàng bị người hạ độc thiếu chút nữa thì chết, hắn vì nàng làm cho người ta độc được từ nay về sau thân thể yếu gầy, thậm chí vì nàng mà bị lừa ăn loại này để cho hắn thân hình chỉ có thể giống thiếu niên nhược quán, rốt cuộc vì độc dược mà không thể trưởng thành.

Vậy mà hắn lại luôn luôn ngây ngốc nghĩ rằng, mẫu phi lãnh đạm mà chống đỡ, hờ hững cũng chỉ vì hoàn cảnh hoàng cung này bồi dưỡng nên, làm cho bọn họ chuyện mẫu tử mỏng manh. Cho nên hắn cũng không nghi kị mẫu phi, chịu tất cả chuyện bất hạnh này.

Nhưng vừa nãy, biểu hiện giả dối của mẫu phi khiến tất cả xây dựng trong lòng hắn đều bị hủy, cũng chỉ vì đón ý hùa trước mặt người này, phụ hoàng hắn!

Hoàng đế hướng Sở Dung đi tới, thần sắc say mê vươn tay muốn chạm vào tuyệt diễm dung mạo khiến bản thân thèm nhỏ dãi đã lâu.

Sở Dung chán ghét phiết đầu liền thiểm.

"Dung nhi, phụ hoàng đối với ngươi..."

"Câm miệng! Ta là nhi tử của ngươi!" Tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng trong thân thể mình đang chảy nửa dòng máu của người trước mắt làm hắn chán ghét đến cực điểm này, tránh chi e sợ cho không kịp người cốt nhục.

"Dung nhi, thuận phụ hoàng một lần, sau này giang sơn phú quý, đủ loại quan lại triều thần, tất cả đều thuộc về ngươi. Tạo ứng thiên hạ, ngôi cửu ngũ bao nhiêu người muốn cũng tìm không thấy nha!"

"Ta không cần! Giang sơn này, vị này đưa, ai ngờ cần thì lấy đi tốt lắm, ta một chút cũng không hiếm lạ!"

Vì hư danh này, mẫu phi không cần hắn, nhị ca bỏ lại hắn, huynh đệ giết hại hắn, hiện tại ngay cả một tia tôn nghiêm cuối cùng của hắn, cũng muốn đánh nát hay sao? Hắn muốn ngôi vị hoàng đế này làm cái gì?

"Dung nhi, cho dù ngươi không cần, tình huống hiện tại vẫn là ai ya từ phụ hoàng đi!"

Nhìn một thân nhu nhược như nước, tuyệt đại tao nhã, hai tròng mắt tức giận càng giống như tiễn tiễn thu thủy làm lay động lòng người, có phong tình riêng.

"Cách xa ta một chút." Sở Dung dùng sức khẽ cắn, môi dưới bật ra tơ máu, một nét môi son thoáng hiện trên màu da thi tuyết đấu lại càng có vẻ kinh tâm động phách, khiếp tâm hồn người.

Đáng chết! Tứ chi của ta hoàn toàn không có lực, đừng nói chạy đi, ngay cả động một chút cũng thực khó khăn.

Nhưng hắn không muốn buông xuôi, không muốn để chính mình rơi vào tình huống bi thảm, hắn nhất định phải nghĩ cách chạy đi!

Nhìn Sở Dung cắn nát môi, cố hết sức hướng bên cạnh dời một chút, hoàng đế một tay kéo lấy Sở Dung vào trong ngực của mình.

"Dung nhi, ngươi thật đẹp." Khẽ vuốt hai má, xúc cảm tốt đẹp như tơ lụa làm cho hắn thực sự khẩn cấp muốn hảo hảo yêu thương Dung nhi của hắn.

Sở Dung trực giác muốn tránh lại bị một đôi đại chưởng chặt chẽ định trụ mặt, tay không ngừng vuốt ve khiến hắn buồn nôn.

"Đúng rồi, vì muốn cho Dung nhi của ta có thể hưởng thụ đến khoái hoạt, phụ hoàng chuẩn bị riêng cho ngươi một thứ rất tốt."

Sở Dung hai mắt bỗng trợn lên, nhìn thấy viên thuốc cứ như vậy xuyên thấu qua miệng hoàng đế, đầu lưỡi đỉnh đưa vào trong miệng mình.

Muốn phun ra lại không kịp, viên thuốc vào miệng lập tức tan, mùi thơm lạ lùng tràn ngập khoang miệng, không cần nghĩ cũng biết là cái bất nhập lưu gì đó.

"Biến...Buônh..." Nhìn thấy hoàng đế vươn tay đem xiêm y trên người mình từng kiện cởi ra, giờ phút này Sở Dung hận đến thầm nghĩ muốn cắn lưỡi tự sát.

Vì cái gì lại sinh hắn ra, vì cái gì không để hắn chết năm chín tuổi, vì sao phải cứu sống hắn, tại sao muốn hắn rơi vào kết cục này, hắn đã làm sai cái gì?

Nếu chẳng qua bởi vì khuôn mặt này, vậy hắn thà không cần, thà khuôn mặt này bị hủy, xấu xí mà sống cũng không muốn giống hiện tại khiến cho phụ hoàng mình giống như cầm thú đặt trên người hắn.

Hắn là do y sinh nha, vì cái gì làm được ra loại chuyện trái luân thường này.

Nhìn đồi ngực lõa lồ của mình, nhìn thấy phụ hoàng phủ phục trên người mình hôn môi, nếu có người cho hắn một thanh kiếm, hắn nhất định không chút do dự dùng sức đâm vào người không bằng cầm thú trên thân này.

Thất đệ, xin khuyên ngươi một câu, so với bị động chờ đợi địch nhân không bằng chủ động chém đứt đầu của hắn.

Hắn nhớ tới lời ngũ ca nói với hắn nhưng là hắn rất mềm lòng, thì đã trễ...

Sở Dung, hảo hảo bảo hộ chính mình.

Nhị ca, vì sao lại để hắn ở lại một mình đối mặt...

Thuộc hạ sẽ lấy mạng cả đời thủ hộ.

Bằng Phong, lời hứa của ngươi đây sao? Ngươi ở đâu, ngươi ở đâu...

_Hoàn chương 4_

Hoàng thượng thật đúng là... Ai, nhi tử của mình cũng ra tay được. Tuy nói hắn già, kiến thức rộng rãi, chuyện gì xảy ra trong hoàng cung đối với hắn tập mãi cũng đã thành quen nhưng phụ thân xuống tay với nhi tử thì vẫn là lần đầu trông thấy. Muốn trách chỉ có thể trách gương mặt gây họa của thất hoàng tử a!
Shortcut: ← →