Tải ebook, sử dụng máy đọc sách, đọc nơi có ánh sáng để đỡ hại mắt.

Cổ Quốc Tình Sự

Chương 2: Bị xú thị vệ nhìn bướm ý dâm, bắn cho một mặt đầy tinh đặc

#2 17/09/2019 2264 từ
Shortcut: ← →
Bị xú thị vệ nhìn bướm ý dâm, bắn cho một mặt đầy tinh đặc (tuyển vương phu, giả trang cung nhân giáo tập dạy hán tử hầu hạ tao bức, hút đầu v* lớn)

Giọng nói của nam nhân rơi vào tai Phồn Nguyệt như rượu nho ủ, sâu lắng, lúc chảy vào lan tràn hương thơm. Hắn giơ cái mông lên, thúc giục nam nhân mau mau hành động, lúc đầu ngón tay đặt ở phía trên huyệt dâm, vì Phồn Nguyệt vặn vẹo, nháy mắt trượt đi mơn trớn âm đế mẫn cảm. Phồn Nguyệt xoay người tựa lên vai nam nhân, trong miệng phun ra tiếng rên rỉ mê người:

- " Ân ha... Nơi đó thật thoải mái, ư, hừ hừ, xú thị vệ ngươi, sao lại vò như vậy, a a, đáng ghét, thoải mái chết..."

Thị vệ rất có mắt nhìn sắc, thấy mỹ nhân Phồn Nguyệt rên rỉ tiêu hồn như vậy liền nắm lấy âm đế của hắn chuyên tâm yêu thương. Không chỉ có tao bức run rẩy nịnh nọt dưới tay nam nhân, còn cả côn th*t cũng trộm đứng lên, tràn ra dịch nước trong suốt.

Thị vệ lột kê ba của Phồn Nguyệt, tiền hậu giáp kích khiến Phồn Nguyệt không biết như thế nào cho phải, chỉ có thể liều mạng cọ lên người nam nhân, dùng đầu v* lớn ma sát lồng ngực người ta, hoàn toàn quên mất ghét bỏ với xú thị vệ.

Nam nhân được lộng vưu vật như thế, hạ thân cũng từ từ có phản ứng, quần rộng bị chống lên cao cao. Thị vệ to gan căn bản không muốn nhẫn nại, vừa xoa xoa tiểu bướm nộn của Phồn Nguyệt vừa thoát quần mình, thả đại điểu ra. Phồn Nguyệt cúi đầu xuống đã nhìn thấy hung khí đại bự, thật thô dài... Huyệt dâm càng muốn hơn. Nhưng mà, Phồn Nguyệt vẫn còn chút lý trí, không muốn bị xú thị vệ kia phá thân, vội vàng đẩy hắn ra, la lên:

- " Cút đi! Ai cho ngươi xuất kê ba, đừng, ân a... Kể cả là ngươi mò bản vương rất thỏai mái nhưng ta cũng không cho ngươi thao huyệt, không muốn a..."

Nam nhân cũng không có gian dâm Phồn Nguyệt, chỉ nói:

- " Tiểu nhân không làm gì khác, chỉ nhìn tao bức của vương gia lột lột một chút thôi. Vương gia đừng sợ! Tiểu lãng bức của vương gia quá đẹp, tiểu nhân nhịn không được."

Nghe nam nhân nói vậy, Phồn Nguyệt đỏ mặt, huyệt dâm của hắn thật sự đẹp mắt vậy sao? Hắn nói sẽ không đụng vậy liền kệ hắn đi.

Không chỉ thị vệ muốn nhìn bướm hắn, Phồn Nguyệt cũng rất muốn nhìn đại kê ba của thị vệ, bình thường phân lượng bao nhiêu, kích động lên thô bao nhiêu, có thể bắn ít hay nhiều tinh dịch...

Khi Phồn Nhuyệt lâm vào trong tưởng tượng dâm đãng, nam nhân đã đối hạ thể của hắn lột kê ba. Phồn Nguyệt không chớp mắt nhìn chằm chằm đại kê ba uy vũ dữ tợn, hạ thân truyền tới một trận sảng khoái. Xú thị vệ được một tấc lại tiến một thước, thò ngón tay vào huyệt dâm mặc dù chỉ là nhàn nhạt nhưng vết chai trên ngón cái ma sát lên thịt mềm tại cửa huyệt. Phồn Nguyệt càng kẹp chặt chân, huyệt dâm càng có thể phác họa ra hình dạng ngón tay. Trước mắt là tính khí to dài, tao bức lại bị ngón tay hèn hạ xâm chiếm, Phồn Nguyệt chưa từng được thoải mái như vậy, con mắt ướt nước, xuân quang liễm diễm.

Hắn nhịn không được cử động người đưa huyệt dâm tới cạnh kê ba của nam nhân, tưởng tượng nam nhân dùng đại hung khí kia thao hắn, trong lòng sảng đến muốn thăng thiên. Ngón tay nam nhân dùng sức, gắt gao nhìn chằm chằm nộn huyệt của Phồn Nguyệt, cố sức nhịn xuống không thao vào, lại lột mấy lần đem tinh đặc bắn toàn bộ lên mặt Phồn Nguyệt.

Phồn Nguyệt bị tinh dịch phun đến ngây dại, mặt mũi đầy cảm giác sền sệt, chóp mũi đều là mùi tanh tưởi. Phồn Nguyệt tức giận muốn đá thịt vệ sang một bên, nhưng hương vị giống đực nồng đậm hun hắn đến không còn khí lực, cảm thấy dễ ngửi như vậy, vô ý lè lưỡi liếm liếm. Tinh dịch ăn cũng không ngon nhưng hắn lại thích muốn  chết, không hài lòng liếm láp khóe miệng, đem trọc dịch bên miệng đều nuốt vào. Dù sao cũng là lần đầu tiên được vui vẻ như vậy, Phồn Nguyệt cực kì mệt mỏi, rất nhanh ngủ thiếp đi. Nam nhân ôm Phồn Nguyệt sát vào trong ngực, đại kê ba đã bắn qua vẫn cắm giữa hai chân Phồn Nguyệt, yêu thương dùng kê ba cọ nhẹ lên huyệt dâm của Phồn Nguyệt, thoải mái đến mức khiến Phồn Nguyệt đang trong mơ cũng hừ hừ rên rỉ.

Quốc vương bệ hạ tao lãng được thị vệ xấu xí phục vụ một đêm, cuối cùng cũng ngon giấc nhưng sau khi tỉnh dậy lại trở mặt không quen biết. Mặc dù kê ba của thị vệ siêu bự, thủ hoạt cũng quá tốt nhưng bệ hạ ghét bỏ khuôn mặt không dễ nhìn của hắn, không muốn  sau này mỗi ngày đều bị người này thao làm, bực bội đuổi thị vệ ra ngoài.

Nghĩ nghĩ một lúc, Phồn Nguyệt kêu người gọi Lạc Tinh tới. Lạc Tinh là đệ đệ của Phồn Nguyệt, vương gia tôn quý nhất của nước Lâu Lan. Chỉ chốc lát sau, mỹ nhân lụa trắng bọc thân thành thục đi vào, không giống một lãng nhi như Phồn Nguyệt, Lạc Tinh rất lạnh lùng, quanh năm mặt không lộ sắc, nhưng dung mạo lại kinh người như tiên giáng trần.

Lạc Tinh vừa đi, xiêm y xẻ tà cao đung đưa theo gió lộ ra hạ thể mỹ lệ. Thân thể của hắn khiến người ta không khỏi nhớ tới một từ, băng thanh ngọc khiết, hạ thể cũng rất kiều nộn, gần như không có lông, trắng như ngọc. Lạc Tinh không ngần ngại thân thể trần trụi, khí chất của hắn khá lớn, dù là trần truồng trước mặt người khác chỉ sợ cũng không ai dám khinh nhờn. Nhiệt độ cơ thể hắn thiên hàn, nhất là chịu không nổi nóng bức, còn ghét mặc quần áo hơn cả Phồn Nguyệt, tiến vào tẩm cung, lập tức thoát lụa trắng, miễn cưỡng nằm uỵch xuống giường, nhàn nhạt hỏi:

- " Tìm ta có việc gì? "

Phồn Nguyệt đã sớm quen với dáng vẻ này của hắn, mặt không đổi sắc nói:

- " Ta muốn tuyển vương phu, chuyện này giao cho ngươi làm đi. "

Lông mày Lạc Tinh nhíu lại, không hiểu hỏi:

- " Sao tự nhiên lại nghĩ tới việc này, ngươi đói khát lắm sao? "

Cũng không thể trách sao Lạc Tinh lại hỏi như vậy, bởi vì chính hắn tuy ghét mặc quần áo mà thường xuyên trần trụi nhưng hắn đối với chuyện giao hợp này không có hứng thú, càng ghét hơn bị nam nhân thân cận. Phồn Nguyệt cũng không giấu diếm, nói ra việc hôm qua bị xú thị vệ đánh lén sờ soạng tao bức khiến dâm tính đại phát.

Lạc Tinh không nói gì nhìn hắn một lúc, nói:

- " Việc này giao cho ta, ngươi còn yêu cầu gì không? "

Phồn Nguyệt nói ngay:

- " Đẹp trai, kê ba lớn. "

Lạc Tinh  bình tĩnh tiếp nhận điều kiện của hắn, nhặt lụa trắng lên tuỳ ý buộc ở hạ thân, ung dung rời đi, chuẩn bị tuyển vương phu có đại kê ba cho Phồn Nguyệt.

Quốc Vương tuyển phu tất nhiên là đại sự hạng nhất của Lâu Lan quốc. Mỹ mạo của Phồn Nguyệt sớm đã truyền khắp cả nước, người đến tham tuyển rất nhiều. Lạc Tinh tự tay đuổi mấy tên háo sắc đi, để bọn hắn tuyển ra người đẹp trai, kê ba lớn, qua sàng lọc đã  nhiều người rơi rớt. Lạc Tinh mắt cao hơn đầu tự mình đi xem, đánh rớt những người hắn không vừa mắt, cuối cùng còn lại hơn hai mươi người.

Phồn Nguyệt đối với chuyện này khá để bụng, mặc dù tốc độ làm việc của Lạc Tinh nhanh, tuyển ra 20 ngươi cũng mất vài ngày, hắn mỗi đêm đều nhịn không được đi tìm thị vệ xấu xí làm *** mình. Hôm nay hắn xem xét hạ thể, huyệt dâm đều bị chơi thành màu tao đỏ, âm đế so với lúc trước cũng chơi không ít, cơ hồ lộ ra bên ngoài, đâu còn bộ dáng thuần khiết chưa hiểu sự đời. Phồn Nguyệt thấy vậy không được, dục vọng nổi lên vòng tới lối sau chỗ người được tuyển ở.

Trên vú Phồn Nguyệt đeo hai trang sức ngân sắc ngăn trở núm vú, hạ thân tử sa ngắn ngủi, trước dài sau ngắn, nửa cái mông lớn tròn trịa lộ ra ngoài. Hắn đi đường nhỏ, xuyên qua bụi hoa có thể nhìn thấy người trong viện, nhưng những người kia không thể phát hiện ra hắn. Tráng hán đầy sân, không ít người tụ lại một chỗ nói chuyện phiếm uống rượu nhưng Phồn Nguyệt không vừa mắt người nào. Vì trời nóng, tất cả mọi người hai tay để trần, Phồn Nguyệt ghét bỏ đi ra, dáng người gì mà còn không bằng xú thị vệ.

Tới phòng cuối cùng, hai mắt Phồn Nguyệt toả sáng. Phòng cuối có chút hẻo lánh, người ở đây không ra ngoài cùng những người khác bừa bãi mà đứng trước cửa tắm rửa. Nam nhân không mảnh vải che thân đứng dưới ánh trăng, múc nước xối lên thân, gương mặt kia anh tuấn như thiên thần giáng lâm, thân thể cường tráng điêu luyện có thể nói là hoàn mỹ, da thịt màu lúa mì khiến người ta chảy nước miếng, kê ba cực kì thô dài.

Trong bụi hoa, Phồn Nguyệt sắp đứng không vững, chân thật nhuyễn, rất muốn mở ra... Huyệt dâm bị khai phá vài ngày đã lãng, ngứa vô cùng, nước chảy thành sông, sóng thịt trên mông lớn cũng bắt đầu rung động. Phồn Nguyệt thầm nghĩ, là hắn, không muốn ai khác. Nghĩ đến nam nhân sau này sẽ là của mình, Phồn Nguyệt kích động không chịu được, huyệt dâm ngứa đến khó chịu, hắn dứt khoát đi ra ngoài, sớm hưởng thụ phúc lợi của mình.

Lúc Phồn Nguyệt xuất hiện, nam nhân kia sửng sốt một chút, trong mắt lập tức xẹt qua kinh diễm và yêu thích. Trong lòng Phồn Nguyệt đắc ý, uốn éo cái mông đi tới trước mắt nam nhân, kiều mị cười với hắn một cái.

Nam nhân hình như là không chịu được loại này, trên mặt lập tức hiện lên vẻ si mê nhưng vẫn cẩn thận hỏi:

- "Ngươi là ai? "

Phồn Nguyệt tất nhiên sẽ không nói ra thân phận thật của mình. Quốc vương vì quá đói khát, hơn nửa đêm chạy đến trong viện người ứng cử tìm thao, việc này thực sự rất mất thể diện. Tròng mắt hắn đảo vòng, mấy bước đến gần, thân thể tinh tế cao gầy dán lên nam nhân, cười nói:

- "Ta là cung nhân giáo tập, ngươi không phải muốn ứng cử yêu quốc vương sao, đến lúc hầu hạ vương thượng thì hành xử thế nào, trước để ta tới dạy ngươi."

Ánh mắt nam nhân tối sầm lại, hỏi:

- "Ngươi rất quen với việc này sao?"

Phồn Nguyệt nói:

- "Không thể nói là rất quen, nhưng... Ngươi luyện tay trên người ta một chút nha, nếu làm cho vương thượng không thoải mái, ngươi chịu được tội không. Ha ha, tiện nghi cho ngươi nữa nha."

Nam nhân đưa Phồn Nguyệt vào  phòng, một mặt ngây thơ hỏi:

- "Chúng ta làm gì đây? "

Phồn Nguyệt vội vàng mở chân sớm đã không khép lại được, cho nam nhân nhìn tao bức ướt dầm dề, mị thanh nói:

- "Ngươi phải học cách hầu hạ lãng bức người song tính, dùng tay, dùng miệng, dùng kê ba, chính là để nó dễ chịu."

Nam nhân cười một tiếng nói:

- "Ta hiểu rồi, ra cung nhân giáo tập là làm cái này, để tao bức cho người khác luyện tập, cho nên *** ngươi là có thể tuỳ tiện thao? "

Phồn Nguyệt nhìn nam nhân loã thể mơ hồ đáp:

- "Trên lý thuyết... cũng giống vậy. "

Nam nhân cầm kê ba muốn lên, lúc này Phồn Nguyệt mới phản ứng được, ngăn lại nói:

- "Không thể, chúng ta... Trước luyện tiền hí, cho ta sướng rồi mới cho ngươi thao. "

Nam nhân rất nghe lời, hiếu học dùng ngón tay gảy âm thần Phồn Nguyệt, một chút nhẹ cào, chăm chú nói:

- "Là thế này phải không? "

Phồn Nguyệt đơn giản là muốn thoải mái chết được, tráng hán này quan hệ trên giường thật quá có thiên phú, lần đầu tiên đã khiến hắn dễ chịu. Phồn Nguyệt tả hữu bày eo nhỏ để nhiều nơi được yêu thương hơn, thoải mái rên rỉ:

- "Ân ha... Ngươi thật có thiên phú, so với xú thị vệ còn dễ chịu hơn, ha ha, lại đi vào chút, nha... Không đủ, không đủ a, chơi ngực ta trước,... ah a, hút núm vú ta đi..."

Editor: Su Ling
Shortcut: ← →