Tải ebook, sử dụng máy đọc sách, đọc nơi có ánh sáng để đỡ hại mắt.

Thầy Giáo 18 Tuổi

Chương 7

#7 18/09/2019 1167 từ
Shortcut: ← →
Sau đó hắn bóp mũi tui lại. Vì ngạt quá nên tui phải mở miệng ra. Vừa mở miệng thì đã bị hắn đưa thằng nhỏ vào miệng tui.

Thằng nhỏ của chúng có mùi vô cùng khó chịu. Tui như muốn nôn ra hết. Hắn lấy tay nắm đầu tui liên tục để giúp hắn thỏa mãn cơn hứng tình. Tui rất muốn cắn cái thứ đang trong miệng mình nhưng lũ nó đã nói.

-Nếu cắn thì của mày cũng không còn.

Tên còn lại thì dùng tay xoa bóp của tui bên ngoài quần chíp. Bất ngờ ở đâu Hiếu nhào tới và đá cho tên đang nắm đầu tui liên tục. Vì bị bất ngờ, hắn né đòn không kịp nên bị hứng trọn cú đá đó. Tên còn lại thì bị Hiếu hạ đo ván. Xử lí 2 tên này xong, Hiếu đến bên tui hỏi:

-Lũ nó có làm gì Thiên không?

Bất ngờ tên lúc nãy đứng dậy và rút trong người ra một con dao nhỏ chạy đến nhắm vào Hiếu mà lao vào.

-Cẩn thận đằng sau.

Nghe vậy, Hiếu quay lại để tránh nhưng vẫn bị trúng ở tay. Thấy vậy tui la lên.

-A, cảnh sát tới kìa. May quá.

Nghe nói tới cảnh sát 2 tên đó lật đật bỏ chạy. Tui vội mặc quần áo vào và đến bên cạnh Hiếu.

-Tay cậu chảy máu rồi kìa. Để tui đưa cậu về nhà.

Tui dìu Hiếu tới chỗ gửi xe rùi chở Hiếu về nhà.

Vì không muốn để cho 2 bác lo lắng thế là về nhà của Hiếu. Vào nhà, tui hỏi liền:

-Hộp thuốc ở đâu? Để tui băng có cho cậu.

Theo sự chỉ dẫn của Hiếu, tui tìm được.

-Ngôi im nha, để tui sát trùng vết thương cho. Mà vết thương sâu như vậy có cần đi bệnh viện không vây?

Tui lo lắng hỏi vì thấy nó củng khá sâu.

-Thui không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da. Mà Thiên có bị sao không vậy?

-Tui không có bị gì hết á.

Tui dối Hiếu, mặc dù bị chúng tát khá nhiều. Hiz bây giờ vẫn còn đau.

-Thật không á. Mặt Thiên sưng hết rùi đây này.

Hắn lo lắng vì thấy mặt tui sưng lên, còn in rõ những ngón tay.

-Không sao thật á. Mà tui xin lỗi nha vì tui mà cậu bị như vậy.

-Sao Thiên nói vậy. Người xin lỗi là Hiếu mới đúng vì Hiếu dẫn đến đó nên Thiên mới bị như vậy. Lũ khốn chúng nó nếu để Hiếu gặp lại thì...

Lúc này, gương mặt hắn lộ rõ sự tức giân.

-Mà Hiếu giỏi thật nha, 1 mình mà hạ gúc 2 tên đó chỉ trong chốc lát.

Thấy hắn có vẻ tức giận, tui chọc để cậu ta vui trở lại.

-Trời ơi, có 2 tên chứ 20 tên hay thậm chí nhiều hơn nữa, Hiếu sẽ làm gọn chúng hết.

-Thôi đi cha, chãnh gì thấy ớn.

-Không có, Hiếu nói thật. Hiếu sẽ bảo vệ Thiên suốt đời này.

Mặt tui lại đỏ lên, không biết hắn nói như vậy là có ý gì đây. Thấy tui đơ người ra hắn nói vui:

-Mà bị như vậy củng mừng ghê á.

-Điên hả, bị như vầy mà mừng hả?

Tui ngạc nhiên hỏi hắn với ánh mắt khó hiểu không biết tên này lúc nãy đánh nhau có chạm dây thầ kinh nào không.

-Thì được "dzợ yêu" chắm sóc, lo lắng chứ sao...Á đau...nhẹ nhẹ tay thui chế, muốn giết chết "chồng" hả "dzợ"?

-Cho đáng đời, bây giờ mà còn giỡn đc.

Tui nhăn mặt.

-Trời ơi, "chồng" có giỡn đâu...Đau đau, nhẹ tay không được hả?Hizz "dzợ" ác quá.

-Mà ba má cậu đâu sao tui không thấy?

-Ông nội với ba Thiên qua đời lâu rồi còn mè thì lấy chồng khác ra nước ngoài định cư.

Hizz, không ngờ, hoàn cảnh hắn càng đáng thương hơn tui. Tui thì còn được ông trong khi đó hắn còn mẹ mà không được mẹ yêu thương chắm sóc lo lắng. Chắc hắn phải mạnh mẽ lắm mới được như vậy. Tội nghiệp hắn quá.

All I ever wanted

was to see you smiling

I know that I love you

Oh baby why don't you see

All I ever wanted

was to see you smiling

All I ever wanted

was to make you mine

I know that I love you

Oh baby why don't you see

That all I ever wanted

Was you and me.

-Dạ con nghe nè ông.

-...

-Dạ chắc con về không được vì có công chuyện

-...

-Dạ, chào ông.

...

– Sao không Thiên không về vậy.

Hắn ngạc nhiên hỏi tui.

-Thì cậu bị như vậy thì sao mà tui có thể về nhà được. Cậu như vậy 1 phần cũng do tui nên

-Nên "dzợ" muốn ở lại chăm sóc cho "chồng" hả?

Hizz, chưa nói xong mà hắn đã cướp lời tui rùi.

-Nếu còn nói như vậy thì tui về đó.

Tui làm mặt giân.

-Thui mà đừng về, "dzợ"...ý quên Thiên ở lại với Hiếu nha?

Nhìn mặt hắn lúc này ngố ngó mới đáng yêu làm sao.

Không nỡ bỏ hắn 1 mình với lại lỡ tối nay hắn có làm sao thì chắc tui ân hận suốt đời quá.

-Thui được ùi.

-Yeahhhhhhh...

Hắn vui mừng.

-Làm gì mà vui ghê zữ vậy? Bộ đang có âm mưu mờ ám đen tối nào hả?

Tui chọc chắn.

– Làm gì có âm mưu nào chứ.

Hắn làm mặt xụ trả lời.

-Ai biết chứ mấy người ghê lắm nha.

Tui vẫn chọc hắn.

-Hiếu hiền khô hà.

Hắn mĩm cười nói.

-Ở nhà đi, tui đi mua gì ăn.

Tui thấy cũng đói.

-Thôi để Hiếu đi với Thiên chứ Thiên đi 1 mình Hiếu không an tâm.

Thấy hắn còn mệt nên tui không cho hắn đi, nhưng hắn quyết định đòi đi cho bằng được. Tui đành nghĩ ra 1 ý.

– Nhà còn gì không để tui nấu ăn cho.

-Còn, Thiên củng biết nấu ăn hả?

Hắn ngạc nhiên hỏi tui.

-Sao không trời.

Vậy là hắn dẫn tui xuống nhà bếp. Thấy trong tủ lạnh còn đồ ăn quá trời. Vậy là tui quyết định làm canh mướp đắng với thịt,sườn heo chưa ngọt và trứng chiên. Đang nấu, thấy có gì nhột nhột ở vai. Tui quay lại thì thấy hắn để cằm lên vai tui và thì thầm:" "Dzợ" anh đảm đáng quá".

-Lên kia mà chơi. Mà sao ăn nói kiểu đó bộ muốn đuổi tui về hả?

Tui xỏ xiên.

-Đâu có đâu, muốn năn nĩ ở lại không được mà đuổi.

Hắn trả lời mà mặt bí xị nhìn mắc cười. Lát sau, cũng nấu xong, tui vội dọn ra và bê lên. Tui không cho cậu ta làm vì tay cậu ta còn đau nên không thể làm được. Hizz, vì tui lo cho hắn mà hắn"được nước lấn tới".

-Tay Hiếu còn đau hay là Thiên đút cho Hiếu ăn nha.

-Vậy sao mà tui ăn được? Lớn rùi mà đút gì nữa trời.

Tui khó chịu hỏi hắn.

-Nhưng tay Hiếu còn đau lắm. Đi mà, nha, năn nĩ Thiên á.

Tên này đúng là quá đáng mà. Thế là tui phải đút cho hắn ăn từng muỗng 1.

-Giá mà ngày nào cũng được như vầy thì tốt quá.

Hắn hí hửng.
Shortcut: ← →